Nội dung truyện
Vào năm thứ ba ở lãnh cung, phế hậu chết. Ta y phục sạch sẽ cho nàng, sửa sang di dung, dùng một tấm vải trắng phủ lên cả cuộc đời nàng, từ huy hoàng đến lụi tàn."Làm phiền công công."Ta lén nhét một viên trân châu tay thái giám đến thu dọn thi thể, tỏ vẻ lòng gật đầu với. Viên trân châu đó vốn là vật của phế hậu, dùng nó để lo liệu hậu sự cho nàng, cũng là hợp tình hợp lý, hẳn là nàng sẽ trách. Vị hoàng hậu từng một thời thánh thượng sủng ái hết mực, mà khi chết chỉ mai táng qua loa. Một nấm mồ sơ sài chính là nơi an nghỉ cuối cùng của nàng. Phế hậu mất, cũng điều đến Hoán Y Cục. Thân là cung nữ từ lãnh cung, tự nhiên chẳng kẻ khác ưa gì. Ta chỉ ôm chăn co ro trong góc phòng. Mùa hè nóng nực vốn khó chịu đựng, đất thêm đủ thứ sâu bọ, kiến, rận, nên việc cả đêm trằn trọc khó ngủ là chuyện thường tình.
Danh sách chương
31 chương- 1Chương 1
- 2Chương 2
- 3Chương 3
- 4Chương 4
- 5Chương 5
- 6Chương 6
- 7Chương 7
- 8Chương 8
- 9Chương 9
- 10Chương 10
- 11Chương 11
- 12Chương 12
- 13Chương 13
- 14Chương 14
- 15Chương 15
- 16Chương 16
- 17Chương 17
- 18Chương 18
- 19Chương 19
- 20Chương 20
- 21Chương 21
- 22Chương 22
- 23Chương 23
- 24Chương 24
- 25Chương 25
- 26Chương 26
- 27Chương 27
- 28Chương 28
- 29Chương 29
- 30Chương 30
- 31Chương 31
Bình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
