Nội dung truyện
Đoàn tiễn đưa linh cữu của kéo dài qua từng con phố, mãi vẫn chẳng thấy nơi tận cùng. Những lá cờ gọi hồn theo gió phủ kín vòm trời, lớp nối lớp, đến ánh mặt trời rọi xuống nửa tòa kinh thành cũng che lấp. Tạ Dạng là một bậc quân vương sáng suốt, song trong chuyện phu thê, bao giờ tròn hai chữ phu quân. Chàng dành cho đủ lễ nghi và sự kính trọng, nâng lên ngôi phượng cao quý, cung phụng như một pho tượng Bồ Tát chẳng thể chạm tới, nhưng thứ dịu dàng bình thường nhất giữa một đôi phu thê, từng nhận lấy dù chỉ một. Con mèo Lạc Chiêu nghi nuôi chỉ mới trở bệnh, cũng thể khiến đôi mày nhíu chặt vì lo âu. Còn, cho đến ngày thở cuối cùng tan giữa giường bệnh, vẫn tưởng rằng chỉ nhất thời mệt mỏi vì tiết trời đổi mùa. Trước bài vị của, từng đưa tay vuốt nhẹ, giọng thấp đến mức gần như hòa tĩnh mịch: “Coi như nàng thỏa nguyện. Nếu còn kiếp, đừng bước chân chốn đế vương nữa.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
