Nam Tầm không ngờ đi WC thôi cũng gặp được Cố Nam Thành.
Không, chính xác là Cố Nam Thành đặc biệt đứng đây chặn đầu cô.
“Buông tay.” Nam Tầm hất bàn tay của Cố Nam Thành đang bóp chặt cổ tay mình ra.
Cố Nam Thành đã băng bó vết thương trên tay, hiển nhiên đến bệnh viện xong liền quay ngược trở về, sắc mặt gã vẫn âm trầm y như lúc ra khỏi phòng.
“Đứng lại.” Thấy Nam Tầm muốn rời đi, Cố Nam Thành lại kéo cô lại: “Nam Tầm, cô cũng giỏi lắm, mới bao lâu đâu mà cô đã cặp kè với Diệp Sâm, lúc trước gây rối đến chết đi sống lại, tôi còn tưởng rằng cô yêu tôi sâu đậm lắm, thì ra cũng chỉ như thế.”
Nam Tầm không biết tại sao Cố Nam Thành lại có mặt mũi nói ra lời này: “Vậy anh muốn tôi làm thế nào, giữ mình tới già cho anh? Anh cảm thấy loại người như anh đáng để tôi làm như thế?”
Cố Nam Thành nghe vậy thì đặc biệt phẫn nộ: “Cô thật sự ở bên hắn ta?”
“Liên quan gì đến anh?” Nam Tầm lại hất tay Cố Nam Thành ra, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh: “Cố Nam Thành, chúng ta đã ly hôn.”
“Không cần cô nhắc nhở, tôi biết chúng ta đã ly hôn.” Cố Nam Thành đen mặt cả giận nói: “Tôi chỉ tới cảnh cáo cô, đừng nghĩ tôi giao Hoan Hoan cho cô nuôi thì cô muốn làm gì thì làm, nếu cô dám để nó gọi Diệp Sâm là ba thì đừng trách tôi trở mặt.
Còn nữa, cô làm mẹ phải làm gương tốt cho con gái, nhìn xem dáng vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879879/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.